Learning to Learn

I grew up in a culture where respect and good manners are among the most important values that a student should learn. I learnt the appropriate body language in front of my teacher, how to behave in and out of the classroom, and overall I learned to respect my teacher’s boundaries. But when I first arrived at Lafayette, everything I’ve learned suddenly became “wrong”.

Back home, respecting the teachers implies that I should be respecting their time. This means that I shouldn’t interrupt them during class time with “stupid” questions nor should I do that outside of the classroom. Of course a “stupid” question then was defined as any question that wastes their time. As a result, to me, teachers are authority figures whose words are absolute facts that I must try to wrap my head around.

Furthermore, my previous school system was a cutthroat, competitive environment. Due to the intense pressure of standardized testing, many students adopted a mindset where it was shameful to let peers outperform them. The more people who rank higher than you, the less likely you are to get into a good school .Thus in both middle and high school, while asking for help isn’t actively discouraged, most students wouldn’t want to admit to their peers that they are struggling.

This promotes a culture of self-reliance, where studying is the relationship between just the student and the materials. And I genuinely believed in this, that I should only rely on myself to get better, that asking for help is a sign of my inability to study and will only hinder my progress. But little did I know, this belief of mine would shift drastically when I came to Lafayette.

Of course it isn’t easy to change a belief that I’ve had for so long. I started off my first semester at Lafayette with the same mindset, pouring all my time into studying. For the most part, this approach served me well, allowing me to ace most of my quizzes and exams. But not all classes are about knowing enough about the materials to answer questions, my First-Year Seminar required me to engage and explore the materials with the professor and my classmates.

The catalyst for me changing is when I first had a conversation with my professor about the course, something I would have never done before. What stands out the most for me is the fact that he is genuinely passionate about helping me understand the topics at a deeper level, which is something I rarely see from a teacher. While talking with him did help me with understanding the material, more importantly, it let me view the material through the lens of the teacher. After that, I made an effort to go to office hours even for courses that I felt confident in. Even for these classes, talking with professors still led to deeper understanding of the material.

 

And the differences are not only in the teachers, but also in the students. Most students don’t have a toxic or competitive nature anymore. Working with other students, the atmosphere was highly supportive, and asking each other questions felt like the most natural thing in the world.

Reflecting on my first semester here I can’t say that my philosophy on studying has changed entirely. I still believe that growing up in such a rigorous, competitive environment has allowed me to hone skills that assists me immensely in my academic success today.. However I learned that as with everything, striking a balance is key. By trying to focus both on myself as well as on my newfound willingness to learn from others, I just now start learning how to learn.

[Vietnamese]

Học cách học

Tôi lớn lên trong một nền văn hóa nơi sự tôn trọng và lễ phép là một trong những giá trị quan trọng nhất mà một học sinh cần có. Tôi đã học được ngôn ngữ cơ thể phù hợp khi đứng trước giáo viên, cách cư xử trong và ngoài lớp học, và trên hết là phải tôn trọng quan hệ với giáo viên. Nhưng khi tôi đến Lafayette, mọi thứ tôi từng học trở nên “sai”..

Ở quê nhà, tôn trọng giáo viên đồng nghĩa với việc tôn trọng thời gian của họ. Điều này có nghĩa là tôi không nên ngắt lời họ trong giờ học bằng những câu hỏi “ngớ ngẩn”, cũng không nên làm phiền họ ở ngoài lớp học. Một câu hỏi “ngớ ngẩn”, trong bối cảnh đó, được định nghĩa là bất cứ điều gì làm lãng phí thời gian của họ. Kết quả là, tôi coi giáo viên là những người có thẩm quyền không thể chối cãi; lời nói của họ là sự thật tuyệt đối mà tôi chỉ việc chấp nhận và ghi nhớ.

Hơn nữa, hệ thống giáo dục trước đây của tôi là một môi trường cạnh tranh khốc liệt. Do áp lực căng thẳng của các bài thi chuẩn hóa, nhiều học sinh đã hình thành tư duy coi việc để bạn bè vượt mặt là một điều đáng xấu hổ. Càng có nhiều người xếp hạng cao hơn bạn, cơ hội vào được một trường đại học tốt của bạn càng thấp. Do đó, ở cả trường cấp hai và cấp ba, mặc dù việc nhờ vả không bị cấm đoán rõ ràng, nhưng hầu hết học sinh đều quá kiêu hãnh hoặc e ngại khi phải thừa nhận với bạn bè rằng mình đang gặp khó khăn.

Sự thật này nuôi dưỡng một văn hóa tự lực cánh sinh cực đoan, nơi việc học là một mối quan hệ cô lập giữa cá nhân học sinh và tài liệu. Tôi thực sự tin rằng mình chỉ nên dựa vào bản thân để tiến bộ, và việc nhờ người khác giúp đỡ là biểu hiện của sự yếu kém, chỉ làm cản trở sự phát triển của tôi. Nhưng tôi đâu ngờ rằng, việc đặt chân đến Đại học Lafayette lại làm thay đổi hoàn toàn góc nhìn này.

Dĩ nhiên, việc từ bỏ một niềm tin gắn bó từ lâu không hề dễ dàng. Tôi bắt đầu học kỳ đầu tiên tại Lafayette với cùng một tư duy đơn độc ấy, dồn hết thời gian cho việc tự học. Ban đầu, phương pháp này rất hiệu quả, giúp tôi đạt điểm cao trong hầu hết các bài kiểm tra và bài thi. Tuy nhiên, tôi sớm nhận ra rằng không phải lớp học nào cũng chỉ đơn thuần là học thuộc tài liệu để trả lời các câu hỏi thi. Ví dụ, lớp Hội thảo năm nhất (First-Year Seminar – FYS) của tôi đòi hỏi tôi phải chủ động tham gia và khám phá tài liệu cùng với giáo sư và các bạn cùng lớp.

Chất xúc tác cho sự thay đổi của tôi xuất hiện khi tôi có cuộc trò chuyện trực tiếp đầu tiên với giáo sư về khóa học, một điều mà tôi sẽ không bao giờ dám làm ở quê nhà. Điều nổi bật nhất đối với tôi là niềm đam mê giảng dạy chân thành của thầy và sự nhiệt tình giúp tôi hiểu sâu hơn về chủ đề này. Mặc dù việc nói chuyện với thầy chắc chắn đã làm sáng tỏ bài giảng, nhưng quan trọng hơn, nó cho phép tôi nhìn nhận vấn đề qua

 

lăng kính của một chuyên gia. Sau trải nghiệm đó, tôi đã có ý thức nỗ lực đến nói chuyện với cái thầy nhiều hơn, ngay cả đối với những môn học mà tôi cảm thấy tự tin. Tôi phát hiện ra rằng việc trao đổi thường xuyên với các giáo sư luôn mang lại một sự hiểu biết phong phú hơn nhiều về môn học.

Tinh thần hợp tác này không chỉ dừng lại ở các giảng viên; nó còn lan tỏa đến cả tập thể sinh viên. Bản chất cạnh tranh độc hại mà tôi từng quen thuộc phần lớn đã không còn. Khi làm việc với các bạn đồng trang lứa, bầu không khí luôn mang tính hỗ trợ cao, và việc đặt câu hỏi cho nhau mang lại cảm giác là điều tự nhiên nhất trên đời.

Nhìn lại học kỳ đầu tiên của mình, tôi không thể nói rằng triết lý học tập của tôi đã thay đổi hoàn toàn. Tôi vẫn tin rằng việc lớn lên trong một môi trường cạnh tranh, khắt khe đã giúp tôi rèn luyện các kỹ năng độc lập, đóng góp to lớn vào thành công học thuật của tôi ngày hôm nay. Tuy nhiên, tôi đã học được rằng, cũng như mọi thứ khác, việc tạo ra sự cân bằng là yếu tố then chốt. Bằng cách kết hợp sự tự chủ của bản thân với tinh thần sẵn sàng hợp tác mới được hình thành, tôi thực sự đang học được cách học.

Leave a Reply